Thứ Năm, 25 tháng 12, 2014

CẢM TÁC LỆ CHI VIÊN[1]

Ai về thăm Lệ Chi Viên?
Giọt lệ xưa đã tạc tên bao người[2]
Ức Trai mấy chục năm trời
Án oan đã chịu. Sửa rồi - án oan[3].

Sáu trăm năm trong nhân gian
Nguyễn Trãi chịu án bàng hoàng lòng dân
Đất trời đã thấu mấy phần
Đã như mưa lệ cũng ngần ấy thu
Trung quân bị khép thành thù
Hỡi ơi! Oan nghiệt ngàn thu chưa mòn[4].

Nguyễn Trãi một tấm lòng son
Trung quân, ái quốc sắt son vẹn toàn
Vẫn còn lưu trong nhân gian
Tím lòng thương nhớ muôn ngàn con dân
Suốt đời vì nước quên thân
Đức, tài sánh với vương quân một thời[5].

Lẽ nào cái thói ở đời
Gian  thần lại cứ hại người trung quân
Đã từ quan về làm dân[6]
Vui vầy muông thú mấy lần Côn Sơn
Sự đời đâu đã được yên
Lũ gian thần cố hiện nguyên gian thần.

Khi giặc đến – lúc vua cần
Tấm lòng trung hiếu, quân – thần. Thác sao?
Giúp vua đánh giặc Minh vào
Giang sơn giành lấy công lao lẫy lừng
Mở ra một buổi bình minh
Bình Ngô Đại cáo triều đình vua ban
Non sông có một giang san
Công đầu Nguyễn Trãi lưu ngàn năm sau.

Vua bà lấy máu nhuộm màu[7]
Lệ Chi Viên hỡi! Nỗi đau vẫn còn
Nỗi đau này mãi lưu truyền
Soi nhân gian hãy kết đoàn vì dân
Trung với nước, hiếu với dân
Đừng như cái lũ gian thần năm xưa.







[1] Lệ Chi Viên thuộc địa bàn Thôn Đại Lai, xã Đại Lai, huyện Gia Bình, tỉnh Bắc Ninh
[2] Vụ án Lệ Chi Viên đã kết án chu di ba họ của Nguyễn Trãi.
[3] Năm 1464 (tức là sau 22 năm vụ án Lệ Chi Viên), Lê Thánh Tông đã minh oan cho Nguyễn Trãi, đồng thời tìm con cháu còn sống sót của Nguyễn Trãi về làm quan, sưu tầm thơ văn của Nguyễn Trãi để lưu truyền đời sau.  Song đến nay Nguyễn Thị Lộ vẫn chưa có sự minh oan nào.
[4] Tháng 7 năm Nhâm Tuất (1442) Vua Lê Thái Tông đi duyệt quan ở Hải Dương, ghé thăm Nguyễn Trãi đang ở ẩn tại Côn Sơn. Trên đường về kinh, vua nghỉ chân ở Lệ Chi Viên (ngày 4 tháng 8 năm Nhâm Tuất) Vua Lê Thái Tông đột ngột băng hà. Cùng đi có Nguyễn Thị Lộ. Vì lòng ghen ghét Hoàng Hậu Lê Thị Anh quy cho Nguyễn Thị Lộ giết vua, Nguyễn Trãi là chủ mưu và khép tội  tru di 3 họ Nguyễn Trãi. Ngày 16 tháng 8 năm Nhâm Tuất ba họ Nguyễn Trãi bị hành hình.
[5] Nguyễn  Trãi (hiệu Ức Trai) là một nhà văn hóa lớn, có đóng góp to lớn vào sự phát triển của văn học và tư tưởng Việt Nam. Ông là một trong mười bốn anh hùng dân tộc tiêu biểu nhất ở Việt Nam, ông cũng là danh nhân văn hóa của Việt Nam và thế giới.
[6] Nguyễn Trãi đã mấy lần cáo lão từ quan về Côn Sơn
[7] Hoàng hậu Lê Thị Anh cùng bầy tôi tớ gian thần lợi dụng cái chết của Vua Lê Thái Tông gây ra vụ án Lệ Chi Viên tru di 3 họ Nhà Nguyễn Trãi.

CHIẾC VÕNG LỜI RU

lechivien442@gmail.com



Vẫn là chiếc võng ngày xưa
Mẹ ru con ngủ ầu ơ tháng ngày
Ấu thơ nằm lọt vòng tay
Ngái mùi sữa mẹ những ngày thiếu cơm
Cái thời tuổi mẹ còn son
Mà trong bầu sữa héo mòn mẹ ơi!
Cho con làm một con người
Mẹ như trút hết một thời tuổi xuân
Thế rồi con cũng lớn khôn
Thay vì dáng mẹ hao mòn tháng năm
Giờ đây chiếc võng con nằm
Giữa rừng chỉ tiếng ve thầm bên tai
Rừng xa giá rét đêm dài
Vẫn thèm tiếng mẹ ru hời năm xưa
Lá rừng lúc nhặt, lúc thưa
Vẫn che con những hạt mưa cuối mùa
Đánh tan lũ giặc con về
Đáp đền công mẹ, lời thề nước non
Tiếc rằng mẹ đã chẳng còn
Còn lời ru mẹ là còn quê hương
Chiêm bao dáng mẹ vẫn thường
Ru con bên võng trên đường hành quân
Lời ru con nhẹ bước chân
Ước gì nay được một lần thăm quê
Về nằm chiếc võng ngày xưa
Để nghe tiếng mẹ ầu ơ mỗi ngày
Hình dung dáng mẹ héo gầy
Lưng cong dáng võng tháng ngày ru con.

NHỚ TRƯỜNG SA YÊU THƯƠNG

Ở Trường Sa anh có nghe tiếng sóng?
Nỗi nhớ về anh cồn cào vang vọng
Lúc dịu hiền và có lúc sục sôi
Anh cũng vậy chắc rằng ai cũng vậy
Yêu nhau thì nỗi nhớ chẳng hề vơi.
Em gửi cho anh nỗi nhớ quê nhà
Có đất quê hương mặn mồi hôi mẹ
Có đá đất liền nặng tình quê cha
Có lá thư tay đêm đêm em viết
Có lời con hát những hôm tới trường
Những khi buồn và nhớ về con
Anh qua Thị Tứ, Bình Nguyên, Thám Tử
Nhặt Đá Hoài Ân, Vĩnh Hảo, Xu Bi
Và gom lại rồi xếp thành kỷ niệm
Làm quà cho con những lúc anh về
Nếu đến Trường Sa, Nam Yết, Sinh Tồn…
Em muốn ngắm san hô vòng Trăng Khuyết
Đảo đá chìm in dấu bước chân anh
Nỗi lòng của em, của con anh biết
Vượt muôn vàn những con sóng đại dương.

ƯỚC NGUYỆN NGƯỜI LÍNH

(Kính viếng Đại tướng Võ Nguyên Giáp)

Đảo yến ơi! Ta gửi đảo nén hương trầm
Viếng thăm Đại tướng
Gió ơi! gió! giúp ta châm lên ngọn lửa
Thắp cho Người một nén hương thơm
Cây ơi! cây! hãy đón gió đại dương
Để biển xanh trong như một thiên đường
Cát ơi! cát! hãy mịn màng bao quanh ngôi mộ
Để Người nằm đón sóng biển dâng dâng
Chim Yến ơi! hãy nhẹ cánh bay lên
Chao cánh lượn, đảo Yến đẹp mỗi mùa xây tổ
Là ước nguyện của Người khi trở về thiên cổ
Có gì đâu mà không thể. Không làm
Biết thế mà ta cứ vẫn ước thầm
Cùng ta gác cho Người ngon giấc ngủ ngàn năm.