Thứ Năm, 10 tháng 9, 2015

ĐỪNG PHỤ TÌNH GIỮA LÁ VÀ CÂY
*lechivien442@gmail.com

Cành ơi! sao khéo khéo nài
Lá ơi! ở lại thêm vài ba thu
Nhưng rồi cành lại làm ngơ
Để cho lá rụng dưới bờ không cây
Mảnh mai chiếc lá héo gầy
Cuối thu đã chịu đọa đầy gió sương
Cành kia nhè nhẹ rung sương
Ngờ đâu lá rụng chẳng vương chút tình

Trách cho cây chẳng bảo cành
Cứ trơ trơ dạ mong manh giữa trời
Nếu không có lá suốt đời
Hứng vào tia nắng cành rơi lâu rồi
Cũng như cây héo thế thôi
Bởi cành cũng vậy cả đời quên ơn

Một đời người, một cung đờn
Muốn ăn trái ngọt chớ quên người trồng
Muốn nghe tiếng nhạc thăng trầm
Phải năng dung dưỡng người cầm dây cung.

Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2015

CON LẮC

Thân là cục chì
thân là hòn đá…
cột vào sợi dây
Lúc lắc
lúc lắc…
Bao giờ thoát đây?
Lúc lắc
lúc lắc...
Phía đông, phía tây
Phía nam, phía bắc
Mau rồi
nhặt, thưa…
Tưởng rằng vô dụng
Suốt đời theo dây!
Để đo thời gian
Đồng hồ quả lắc
Có tự bao giờ?
Để biết thẳng cong
Trụ nhà xây dở
Không mình chẳng xong!

Thứ Ba, 1 tháng 9, 2015

THÔI ĐÀNH
lechivien442@gmail.com

Thôi đành nỡ hẹn bạn thơ ơi!
Đã nỡ cuộc vui mấy thu rồi
Thơ viết mươi bài không người đọc
Báo gửi mấy tờ chẳng kẻ đăng
Ra đường xấu hổ đi cắm mặt
Về ngõ vợ cười rút chân răng.


Thứ Ba, 20 tháng 1, 2015

HỮNG HỜ



Hững hờ ai để Trăng rơi
Nguyệt vàng chiu chắt của trời xuống sông
Tiếc bao năm tháng ngóng trông
Nên trời nghiêng lật xuống sông tìm vàng.





































































KHOẢNG CÁCH


Cách nhau có dải Ngân Hà
Mà sao cứ nói rằng xa với gần.
***
Có người cách một tấm chăn
Cũng xa hơn cả ngàn lần đấy thôi.
***
Có người không đến được nơi
Mà trong lòng cứ bồi hồi nhớ mong.
***
Có người chắn núi, ngăn sông
Có người đợi, có người mong
Mặc người!
***
Từ lâu đã của nhau rồi
Xin đừng suy diễn xa xôi làm gì.

BÀI THƠ VIẾT TRONG ĐÊM


Tôi viết bài thơ trong đêm
Gió không thổi và mưa không nước
Lạnh lùng quá làm tim tôi đẫm ướt
Có phút nào xa em mà ấm được đâu
Những ngày qua và những lúc bên nhau
Trời giá buốt mà sao êm ấm thế
Tôi ước mơ bây giờ có thể
Được trở về với khoẳnh khắc đã qua
Tôi tiếc không còn những phút như xưa
Thời gian cứ trôi nhanh, nhanh quá
Nếu có thể giành cho em tất cả
Tôi nhận hết buồn đau dồn vào trái tim mình.

NƠI CẤT GIỮ TÌNH YÊU


Tôi phải chọn cho mình một hành tinh riêng
Để cất giữ tình yêu và trái tim mình.
Trái đẩt nhỏ mà tình yêu dài rộng quá
Trái tim nhỏ máu hồng cứ dồn thêm nữa
Tôi sợ chúng căng tròn rồi vỡ mất thôi
Mà trái tim thì không thể chia đôi
Và tình yêu cũng không thể nào tan vỡ
Tôi phải cất giữ trái tim và tình yêu của mình ở đó
Trong một hành tinh riêng.

TÌNH ĐONG ĐƯA


Mong manh như sợi nắng
Mà sao dài thiên thu
Xin ai đừng động đến
Để cho tình đong đưa
Tình yêu nào cũng vậy
Mong manh sợi nắng chiều
Xin em cùng giữ lấy
Đừng đưa lên giàn thiêu.

Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2015

CHỮ TÌNH


Chữ tình be bé cỏn còn con
Bốn nét mảnh mai mãi vẫn còn
Muôn kiếp con người ai cũng viết
Mà sao giấy bút mãi chưa mòn?
Muốn trả chữ tình cho kẻ ấy
Tôi đây trả mãi vẫn không đầy
Thôi chịu bẻ ngòi và xóa chữ
Bằng không đành trốn thế gian này.

BONG BÓNG

lechivien442@gmail.com

Ngoài sân lộp độp mưa giông
Xót xa bong bóng phập phồng vỡ tan
Thương người nơi ấy đa đoan
Nửa đời gánh nước đổ tràn ngoài sân.

ĐỌC THƠ NGƯỜI YÊU

lechivien442@gmail.com

Đọc vần thơ em viết
Mà lòng nặng trũi thêm
Nỗi lòng nào ai biết
Cứ chìm vào trong đêm

Đêm nào xa cách trở
Đêm nào gần bên em
Đêm nào mong sát lại
Đêm nào sợ rời xa

Đọc thơ em anh hiểu
Em định nói điều gì
Đọc thơ em anh sợ
Có một ngày ra đi.