Thứ Năm, 10 tháng 9, 2015

ĐỪNG PHỤ TÌNH GIỮA LÁ VÀ CÂY
*lechivien442@gmail.com

Cành ơi! sao khéo khéo nài
Lá ơi! ở lại thêm vài ba thu
Nhưng rồi cành lại làm ngơ
Để cho lá rụng dưới bờ không cây
Mảnh mai chiếc lá héo gầy
Cuối thu đã chịu đọa đầy gió sương
Cành kia nhè nhẹ rung sương
Ngờ đâu lá rụng chẳng vương chút tình

Trách cho cây chẳng bảo cành
Cứ trơ trơ dạ mong manh giữa trời
Nếu không có lá suốt đời
Hứng vào tia nắng cành rơi lâu rồi
Cũng như cây héo thế thôi
Bởi cành cũng vậy cả đời quên ơn

Một đời người, một cung đờn
Muốn ăn trái ngọt chớ quên người trồng
Muốn nghe tiếng nhạc thăng trầm
Phải năng dung dưỡng người cầm dây cung.

Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2015

CON LẮC

Thân là cục chì
thân là hòn đá…
cột vào sợi dây
Lúc lắc
lúc lắc…
Bao giờ thoát đây?
Lúc lắc
lúc lắc...
Phía đông, phía tây
Phía nam, phía bắc
Mau rồi
nhặt, thưa…
Tưởng rằng vô dụng
Suốt đời theo dây!
Để đo thời gian
Đồng hồ quả lắc
Có tự bao giờ?
Để biết thẳng cong
Trụ nhà xây dở
Không mình chẳng xong!

Thứ Ba, 1 tháng 9, 2015

THÔI ĐÀNH
lechivien442@gmail.com

Thôi đành nỡ hẹn bạn thơ ơi!
Đã nỡ cuộc vui mấy thu rồi
Thơ viết mươi bài không người đọc
Báo gửi mấy tờ chẳng kẻ đăng
Ra đường xấu hổ đi cắm mặt
Về ngõ vợ cười rút chân răng.