Thứ Ba, 30 tháng 12, 2014

VÕ NGUYÊN GIÁP ĐẠI TƯỚNG CỦA NHÂN DÂN


TỔ QUỐC VÀ BIỂN ĐẢO - BẢN TÌNH CA BẤT KHUẤT


 lechivien442@gmail.com








Đất nước ta cong hình chữ S
có biển Đông với ngàn đảo yêu thương
sinh ra từ xương cha trầm tích
đắp bồi từ máu mẹ phù sa
Vịnh Hạ Long, vịnh Bái Tử Long
bốn mươi chín anh chị em đẹp như một thiên thần[1]
Bước chân đến như lạc vào tiên cảnh
Bạch Long Vĩ đuôi rồng chắn sóng
nước mặn mòi nuôi ngọc quí bào ngư
Hòn Đồ Sơn tách ra Hòn Dáu
Quần đảo Long Châu đã tạo Cát Bà
Những cồn cát chạy dài theo sóng vỗ
xuôi dòng Trà Lý đắp bồi Cồn Đen
Cồn Vành, Cồn Nổi nhô lên
mang hơi thở của Sông Hồng ngàn năm tuổi
Nơi trời đất giao hòa - Hòn Nẹ
Long Vương mừng mùa hội tháng năm
Ta chiêm ngưỡng Hòn Ngư từ bãi biển Cửa Lò
thấy Hương Vận, Phan Thanh, Rú Đầu Voi, Rú Cấm…
vãn cảnh chùa[2] nhìn lại Rú Dung[3]…
nước giếng Ngọc mát lòng người vãn cảnh
Cồn Cỏ anh hùng con mắt biển Đông
Cù Lao Chàm tám đảo anh em[4]
Trần văn Dư viết lời Cáo thị
dấy lên khởi nghĩa Cần vương
Cù Lao ré huyện đảo Lý Sơn
“Trực nhìn ngó thấy Bàn Than
Ba hòn la Ré nằm ngang Sa kỳ”[5]
Cù Lao Xanh – đảo Vân Phi
Hải đăng soi sáng những khi sóng dồn
Hòn Đỏ có chùa Từ Tôn
Hai thôn Vũng Áng, Bích Đầm – Hòn Tre
Bình Ba cát trắng, đá the
Hòn Mun thơ mộng mùa hè Nha Trang
Ôi! Đẹp lắm Hòn Tằm, Hòn Miễu
Thảm cây xanh ngút mắt đảo nằm
Cù Lao Thu – Cù Lao Khoai – Phú Quý
Côn Đảo anh hùng kháng chiến mấy mươi năm
Bản anh hùng ca bất khuất gọi non sông
Đất Cà Mau: Hòn Khoai, Hòn Chuối
Hòn Đá Bạc, Khánh Bình Tây vang dội
Đất Kiên Giang: Phú Quốc, Thổ Chu…
Quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa – Quần đảo xa bờ
Bọn cướp đảo đêm ngày rình rập
Quần đảo Hoàng Sa ba mươi tám đảo bây giờ
Ba Ba, Bạch Quy, Đảo Bắc
Đảo Cây, Duy Mông, Hoàng Sa, Hữu Nhật
Đảo Lin Côn, Ốc Hoa, Phú Lâm…
Ta quyết giữ không thể nào đánh mất
Kia Trường Sa bất khuất kiên cường
Song Tử, Gạc Ma, Thị Tứ, Sinh Tồn
Trường Sa, Loại Ta, Nam Yết, Thám Hiểm, Bình Nguyên…
Đảo nổi, đảo chìm ba mươi bẩy đảo anh em
Quây quần vượt qua giông tố
Giữ đảo Gạc Ma sáu mươi tư chiến sỹ kiên trung
Tạo vòng tròn bất tử cho đảo quyết sinh
Những người con Tổ Quốc lưu danh muôn thủa
Giữ biển trời mãi mãi bình yên
Ôi! Đất nước cong hình chữ S
xẻ thân mình sinh ngàn đảo yêu thương.


N.Q.B











[1] Có 49 đảo thuộc Vịnh Hạ Long và vịnh Bái Tử Long


[2] Chùa Thượng, Chùa Hạ trên đảo Hòn Ngư.


[3] Muốn nhìn sõ toàn cảnh của Hòn Ngư ta phải đứng từ bến sông. Sông Cửa Lò nhánh chính xuất phát từ nhánh tây, chảy qua Hương Vận, Phan Thanh. Sau khi chia nước cho Kênh Nhà Lê, sông băng qua đường Thiên lý, nay là Quốc lộ 1A ở Cầu Cấm rồi chảy giữa Rú Đầu Voi và Rú Cấm, ra đến gần biển thì gặp rú Dung, tiếp đến là rú Làng Khô ở bờ Bắc nên sông uốn dòng chảy về phía nam rồi đổ ra biển.


[4] Hòn Lao, Hòn Dài, Hòn Mồ, Hòn Khô mẹ, Hòn Khô con, Hòn Lá, Hòn Tai, Hòn Ông.


[5] Nói về Huyện Lý Sơn, nhân dân địa phương có ca dao thủy trình:


Trực nhìn ngó thấy Bàn Than;


Ba hòn lao Ré nằm ngang Sa Kỳ

Thứ Hai, 29 tháng 12, 2014

RANH GIỚI

lechivien442@gmail.com


Ranh giới mong manh
tình yêu – tình bạn
mỏng dần
vỡ tan

Ngày mới quen nhau
chỗ ngồi cũng xa
xưng hô cũng ngượng
chú – anh
sát dần

Hôm sau gặp lại
nhìn nhau khát thèm
chắc tại đôi má
nhìn nhau ửng hồng

Chỗ ngồi xích lại
mắt nhìn xa xăm
đôi tay vụng dại
chỗ cầm không cầm
Giả vờ động phải
buông câu: “chú nhầm”

Mặt em tái lại
nói rằng: “tại em”
tay em vụng dại
chót đặt nhầm lên
Yêu nhau chẳng biết
đến tự lúc nào

Cái ranh giới ấy
như có phép màu
mỏng dần từng phút
hòa tan trong nhau










VỀ NHA TRANG

Anh đang trên Cầu Bóng
Biết tìm em nơi đâu?
Ngày về không hẹn trước
Như nỡ một nhịp cầu.

Anh sẽ về Cầu Bóng
Thăm em gái Nha Trang
Biển Nha Trang xanh thắm
Tâm hồn em mênh mang.

Anh sẽ về Nha Trang
Thăm Hòn Tằm, Hòn Mun
Thăm Hòn Chồng, Hòn Vợ
Uống nước mát Nha Đam

Chè Nha Đam em nấu
Mát lành cọng rau câu
Giòn ngon từng miếng thạch
Nha Đam em nhuộm màu

Anh sẽ về Nha Trang
Như trở về quê mẹ
Em ơi! xin đừng quên
Một lời “yêu” em nhé.


Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2014

TIẾNG GÀ CUỐI PHỐ



Tiếng gà gáy cuối phố 
Gọi bạn đã lâu rồi 
Không tiếng gà đáp lại 
Gà buồn suốt đêm thâu.
 
Ngoài trời, đêm đổ mưa 
Nghe như nhiều bóng nước 
Tiếng gà gáy dần thưa 
Và thế rồi cũng ngớt
Tiếng gà gáy cuối phố 
Nghe thật buồn cô đơn. 
 
Phố nhỏ quê nhà ơi! 
Có ai buồn không ngủ? 
Nghe từng tiếng mưa rơi 
Nhạt nhòa trong phố cổ
Tiếng gà gáy cuối phố 
Nghe đêm dài mênh mông. 

Nghĩ chẳng ước hơn 
Một chút tình giới hạn 
Phố cổ mưa, đường trơn 
Đêm buồn, vui có bạn
Tiếng gà gáy cuối phố 
Đêm không còn cô đơn.

NỖI ĐAU NHÌN CON TRƯỚC VÀNH MÓNG NGỰA

Nhìn đứa con trước vành móng ngựa 
Trái tim người mẹ 
đau nhức, tái tê 
Ruột gan người cha 
khô lại. 
*** 
Người mẹ khóc 
Người cha khóc 
Những tiếng khóc chỉ còn là tiếng nấc 
Lịm dần, thoi thóp, lặng im. 
*** 
Bác sĩ 
chạy vào bắt mạch, kê đơn 
Mạch yếu 
sờ đầu ngón tay rồi cấu 
không thấy đau. 
Những nỗi đau đã thấu vào tim, vào óc 
Những nỗi đau đã kéo dài suốt cuộc đời khó nhọc 
của mẹ, của cha 
Lại đau thêm vì con – kẻ từ tù. 
Nhưng nỗi đau này đốt cháy cả lời ru 
Đốt nốt cả những thân hình khô khốc 
Không còn chỗ để đau thêm. 
Họ nằm đấy như trong hầm đá lạnh 
Nỗi đau đã đóng băng 
*** 
Trước vành móng ngựa 
Kẻ tử tù vẫn lặng câm 
“Hối hận ư? 
Luyến tiếc ư? 
Muộn.” 
(Trích từ Bài: Từ con đường ta đã đi)

TỪ CON ĐƯỜNG TA ĐÃ ĐI


 lechivien442@gmail.com

Hãy ngước mắt lên 
Nhìn từ phía cuối những con đường, ta đã đi 
Nhặt những vết chân hằn in xuống đất, ta đã khắc 
Nghĩ suy… 
*** 
Đâu chỉ có: 
tình yêu 
hoa thơm, trái ngọt 
cánh cò, cánh vạc
Trên đồng. 
Đâu chỉ có: 
những con đò buông lưới, buông câu 
những tiếng hát, câu hò
Trên sông
Ngân vang trong gió
Sau buổi xuống đồng. 
Đâu chỉ có: 
giọt phù sa màu mỡ, tím đỏ 
những vụ cấy trồng, gieo hạt 
Của mẹ, của cha và của mỗi một con người 
Bội thu. 
Đâu chỉ có niềm vui như thế
Còn bao nhiêu chuyện buồn đau không muốn kể: 
những cuộc đời bất hạnh
những mái nhà gianh buốt lạnh đông về
Do chính bàn tay, vết chân trần của ta 
In vào đường đời 
Khắc vào quá khứ 
Tái tê trong tim 
Suốt cuộc đời. 
*** 
Hối hận ư? 
Luyến tiếc ư?
Muộn. 
*** 
Trên đường đi tới 
Của mỗi con người 
Gạt bỏ những con đường lầm lỗi 
những dấu chân bước vội 
Khoét trong óc, trong tim những vết tím bầm 
Suy xét, đắn đo 
Vì đâu tốt, xấu? 
*** 
Dẫu rằng biết xóa hết những đớn đau là không thể 
Nhưng những niềm vui của cuộc đời như đã kể 
Nhiều hơn 
Lan tỏa 
Khắc sâu 
Trong mỗi cuộc đời 
Cho mai sau.

SÔNG QUÊ

Tôi muốn về sông quê
Như muốn về quê mẹ
Tiếng sáo diều ven đê
Gợi niềm vui nỗi nhớ
Những mùa hoa cau nở
Thơm mãi nẻo đường xa.
  
Ôi con sông yêu thương!
Nhuộm phù sa màu mỡ
Đôi bờ hương lúa trổ
Cho đời mùa bội thu.

Tôi muốn về sông quê
Đôi bờ nghe lúa hát
Nhặt từng câu quan họ
Đi mọi miền quê hương.

Ôi con sông quê hương!
Xa lâu rồi vẫn nhớ
Tuổi chăn trâu, cắt cỏ


Thủa ấu thơ ngọt ngào.

TỰ TÌNH


Có ai  đó đợi ta trước cửa?
Như người đi xa nay mới trở về
Bình minh thắp dưới chân trời ngọn lửa
Mây hình người che khuất cả con đê
Thời thơ ấu kỷ niệm đâu còn nữa
Bóng người thân cũng tan biến đâu rồi?
Ta thức dậy “tỉnh” hay “mơ” – hai nửa?
Một nửa héo đi, một nửa đâm chồi.
MỘT VÀI CẢM XÚC KHI VIẾT TỰ TÌNH
Có bạn thơ hỏi tôi về xuất xứ của bài “TỰ TÌNH”, tôi chỉ có thể nói lên những cảm xúc của mình khi viết “TỰ TÌNH” và muốn chia sẻ với bạn đọc những cảm xúc ấy. Mong bạn đọc thông cảm khi đăng dòng tâm sự này với tư cách như một độc giả cảm nhận lại khi đọc TỰ TÌNH.
Với tựa đề TỰ TÌNH tác giả ngụ ý sự trăn trở của bản thân về vấn đề mà nội dung đề cập.  Câu đầu tiên đã đặt ra một câu hỏi về một sự “đợi chờ” của ai đó đối với tác giả, cũng như người đọc “Có ai đó đợi ta trước cửa?” Ai đó? Nhưng không xa lạ mà “Như người đi xa nay mới trở về”. “Người đi xa”, “ai đó”, “mới trở về” thì chắc hẳn người đó dù chưa nhìn mặt, đặt tên cụ thể nhưng phải là người thân thiết lắm rồi. Chỉ có điều, là người hỏi chưa gặp mặt mà thôi. Cái mà chưa gặp mặt trực tiếp ấy không phải là xa xôi mà rất gần, nhưng vì “người đi xa mới trở về” đến sớm quá, chủ nhà chưa dậy được thể hiện rõ trong câu tiếp theo: “Bình minh thắp dưới chân trời ngọn lửa” tức là còn ở cái lúc bình minh mới lên, mặt trời còn ở dưới chân trời. Nhưng chỉ như vậy, thì mới làm rõ cơ bản của cái TỰ TÌNH thổ lộ của tác giả về một sự gặp gỡ nào đó mà thôi.
Khi buổi bình minh đang lên, sức nóng của mặt trời làm tan loãng những đám mây, lan tỏa và tạo ra nhiều hình hài thú vị bằng cầu thơ: “Mây hình người che khuất cả con đê”. Đây là hình ảnh thực. Cái hình hài do đám mây tạo ra ấy trong TỰ TÌNH  là cái hình người. Cái hình người là cái được tác giả ví von, vì thế “hình” là thật còn “người” là ảo. Giữa cái thật và cái ảo trong TỰ TÌNH bắt đầu đan xen nhau tạo nên một hình ảnh ẩn dụ khá độc đáo. Nó độc đáo ở chỗ nó che mất cả một con đê. Như vậy, "cái ảo" lại che "cái thật". Con đê ấy với bao kỷ niệm thời thơ ấu của tác giả, của người đọc “Thời thơ ấu kỷ niệm đâu còn nữa”. Đồng thời cũng không ngại ngần gì tác giả viết tiếp: “Bóng người thân cũng tan biến đâu rồi?”... Sự liên tưởng của “ai đó đang đợi ta trước cửa” giống như “đám mây hình người” đều tan biến mất, tác giả, người đọc không kịp nhận ra vì những hình ảnh ấy vừa “thật” đấy, nhưng cũng vừa “ảo đấy”, làm cho tác giả, người đọc nghi ngờ cả chính mình. Bằng: “Ta thức dậy “tỉnh” hay “mơ” hai nửa?” và câu kết “một nửa héo đi, một nửa đâm chồi”. Cái héo đi ở đây là cái gì? Cái đâm chồi ở đây là cái gì? Quy luật tiến hóa chung của sự vật, hiện tượng chúng ta đều biết cái cái mới, tiến bộ, cái tốt đẹp, cái sáng… thì dù có quanh co khúc khuỷu thế nào nó vẫn “đâm chồi”. Còn cái cũ, cái lạc hậu, cái xấu, cái tối… (tức là cái đối nghịch với nó) sẽ héo đi.
Tư tưởng của TỰ TÌNH mang tính phổ quát thể hiện trong từng ý thơ, câu thơ. Cái bóng mây hình người che khuất cả con đê, cả kỷ niệm thời thơ ấu... Cái con đê ấy hằn in bao kỷ niệm trong sáng. Nhưng dù là trong sáng thế nào thì trong nó vẫn còn cái cần phải xem xét một cách biện chứng để giải quyết vấn đề hiện tại. Bởi những kỷ niệm là cái quá khứ của thời thơ ấu. Luyến tiếc nó, nhưng không thể bưng bê kỷ niệm mà gặm nhấm nó để rồi không dám vượt qua những hạn chế mà tính thời đại của nó đến nay không còn phù hợp. Hoặc hình ảnh "Người đi xa nay mới trở về" cũng như bao nhiêu vấn đề mà tác giả đề cập đều hàm chứa ngay trong chính nó một cái tự thân vừa tốt, vừa chưa tốt như hai mặt của một chỉnh thể. Với cách luận giải như vậy, làm cho người đọc và chính bản thân tác giả cũng tự hoài nghi mình rằng: "Ta thức dậy "tỉnh" hay "mơ" - hai nửa?" và "một nửa héo đi, một nửa đâm chồi". Cái cần héo đi phải héo đi, cái cần đâm chồi nẩy lộc phải đâm chồi nẩy lộc như quy luật vốn có của nó. Nhưng ở đây muốn nói vấn đề ấy diễn ra đồng thời hai quá trình "héo đi" hay "đâm chồi" trong cùng một con người, một sự vật hiện tượng của đời sống xã hội.
Trong quy luật nghiệt ngã của cuộc sống hôm nay, cái cơ chế thị trường đã và đang chi phối không nhỏ đến nhận thức, tình cảm, cử chỉ, hành động của mỗi chúng ta. Giữa cái mới, và cái cũ, cái xấu và cái tốt; giữa cái tiến bộ và cái lạc hậu; giữa cái sáng (minh bạch) và cái tối (không minh bạch) có lúc không có ranh giới rõ ràng. Đọc TỰ TÌNH chúng ta cảm nhận, tác giả đã cho ta một cái nhìn khá phổ quát của vấn đề để phân tích, so sánh, đối chiếu khi xem xét một sự vật, một vấn đề xã hội đã và đang diễn ra. Nếu không có một nhận thức đúng đắn, thì “cái tốt” cũng đang đợi, “cái xấu” cũng đang chờ ta ngay khi ta mới thức dậy. Dù có tỉnh táo đến đâu sau một đêm dài ngon giấc, nếu không có kiến thức, trình độ, không có lý chí, tình cảm trong sáng thì khó tránh khỏi những sai sót chứ chưa nói là cạm bẫy của cuộc đời. 
Với những góc độ xem xét từng sự vật, hiện tượng cụ thể độc giả xem xét và lý giải thấu đáo từng vấn đề cụ thể với góc độ tiếp cận riêng của mình để đón nhận cái mới tươi sáng và đẹp đẽ đang chờ đón bạn. Xin cảm ơn!



GIỌT LỆ CỦA ĐÁ

(Cảm tác trước bức anh của Phan Anh Quốc)

Hãy nhìn những giọt lệ rơi?
Từ trong tượng đá của đời nghĩ suy
Lệ rơi sầu có vơi đi?
Hay còn đọng lại những gì đớn đau?
Phải chăng nước lã đổi màu?
Nguyên khôi, tinh khiết trao nhau đâu còn!
Một hình hài tạc núi non
Tạo nên tượng đá sao còn lệ rơi?

Thứ Năm, 25 tháng 12, 2014

CẢM TÁC LỆ CHI VIÊN[1]

Ai về thăm Lệ Chi Viên?
Giọt lệ xưa đã tạc tên bao người[2]
Ức Trai mấy chục năm trời
Án oan đã chịu. Sửa rồi - án oan[3].

Sáu trăm năm trong nhân gian
Nguyễn Trãi chịu án bàng hoàng lòng dân
Đất trời đã thấu mấy phần
Đã như mưa lệ cũng ngần ấy thu
Trung quân bị khép thành thù
Hỡi ơi! Oan nghiệt ngàn thu chưa mòn[4].

Nguyễn Trãi một tấm lòng son
Trung quân, ái quốc sắt son vẹn toàn
Vẫn còn lưu trong nhân gian
Tím lòng thương nhớ muôn ngàn con dân
Suốt đời vì nước quên thân
Đức, tài sánh với vương quân một thời[5].

Lẽ nào cái thói ở đời
Gian  thần lại cứ hại người trung quân
Đã từ quan về làm dân[6]
Vui vầy muông thú mấy lần Côn Sơn
Sự đời đâu đã được yên
Lũ gian thần cố hiện nguyên gian thần.

Khi giặc đến – lúc vua cần
Tấm lòng trung hiếu, quân – thần. Thác sao?
Giúp vua đánh giặc Minh vào
Giang sơn giành lấy công lao lẫy lừng
Mở ra một buổi bình minh
Bình Ngô Đại cáo triều đình vua ban
Non sông có một giang san
Công đầu Nguyễn Trãi lưu ngàn năm sau.

Vua bà lấy máu nhuộm màu[7]
Lệ Chi Viên hỡi! Nỗi đau vẫn còn
Nỗi đau này mãi lưu truyền
Soi nhân gian hãy kết đoàn vì dân
Trung với nước, hiếu với dân
Đừng như cái lũ gian thần năm xưa.







[1] Lệ Chi Viên thuộc địa bàn Thôn Đại Lai, xã Đại Lai, huyện Gia Bình, tỉnh Bắc Ninh
[2] Vụ án Lệ Chi Viên đã kết án chu di ba họ của Nguyễn Trãi.
[3] Năm 1464 (tức là sau 22 năm vụ án Lệ Chi Viên), Lê Thánh Tông đã minh oan cho Nguyễn Trãi, đồng thời tìm con cháu còn sống sót của Nguyễn Trãi về làm quan, sưu tầm thơ văn của Nguyễn Trãi để lưu truyền đời sau.  Song đến nay Nguyễn Thị Lộ vẫn chưa có sự minh oan nào.
[4] Tháng 7 năm Nhâm Tuất (1442) Vua Lê Thái Tông đi duyệt quan ở Hải Dương, ghé thăm Nguyễn Trãi đang ở ẩn tại Côn Sơn. Trên đường về kinh, vua nghỉ chân ở Lệ Chi Viên (ngày 4 tháng 8 năm Nhâm Tuất) Vua Lê Thái Tông đột ngột băng hà. Cùng đi có Nguyễn Thị Lộ. Vì lòng ghen ghét Hoàng Hậu Lê Thị Anh quy cho Nguyễn Thị Lộ giết vua, Nguyễn Trãi là chủ mưu và khép tội  tru di 3 họ Nguyễn Trãi. Ngày 16 tháng 8 năm Nhâm Tuất ba họ Nguyễn Trãi bị hành hình.
[5] Nguyễn  Trãi (hiệu Ức Trai) là một nhà văn hóa lớn, có đóng góp to lớn vào sự phát triển của văn học và tư tưởng Việt Nam. Ông là một trong mười bốn anh hùng dân tộc tiêu biểu nhất ở Việt Nam, ông cũng là danh nhân văn hóa của Việt Nam và thế giới.
[6] Nguyễn Trãi đã mấy lần cáo lão từ quan về Côn Sơn
[7] Hoàng hậu Lê Thị Anh cùng bầy tôi tớ gian thần lợi dụng cái chết của Vua Lê Thái Tông gây ra vụ án Lệ Chi Viên tru di 3 họ Nhà Nguyễn Trãi.

CHIẾC VÕNG LỜI RU

lechivien442@gmail.com



Vẫn là chiếc võng ngày xưa
Mẹ ru con ngủ ầu ơ tháng ngày
Ấu thơ nằm lọt vòng tay
Ngái mùi sữa mẹ những ngày thiếu cơm
Cái thời tuổi mẹ còn son
Mà trong bầu sữa héo mòn mẹ ơi!
Cho con làm một con người
Mẹ như trút hết một thời tuổi xuân
Thế rồi con cũng lớn khôn
Thay vì dáng mẹ hao mòn tháng năm
Giờ đây chiếc võng con nằm
Giữa rừng chỉ tiếng ve thầm bên tai
Rừng xa giá rét đêm dài
Vẫn thèm tiếng mẹ ru hời năm xưa
Lá rừng lúc nhặt, lúc thưa
Vẫn che con những hạt mưa cuối mùa
Đánh tan lũ giặc con về
Đáp đền công mẹ, lời thề nước non
Tiếc rằng mẹ đã chẳng còn
Còn lời ru mẹ là còn quê hương
Chiêm bao dáng mẹ vẫn thường
Ru con bên võng trên đường hành quân
Lời ru con nhẹ bước chân
Ước gì nay được một lần thăm quê
Về nằm chiếc võng ngày xưa
Để nghe tiếng mẹ ầu ơ mỗi ngày
Hình dung dáng mẹ héo gầy
Lưng cong dáng võng tháng ngày ru con.

NHỚ TRƯỜNG SA YÊU THƯƠNG

Ở Trường Sa anh có nghe tiếng sóng?
Nỗi nhớ về anh cồn cào vang vọng
Lúc dịu hiền và có lúc sục sôi
Anh cũng vậy chắc rằng ai cũng vậy
Yêu nhau thì nỗi nhớ chẳng hề vơi.
Em gửi cho anh nỗi nhớ quê nhà
Có đất quê hương mặn mồi hôi mẹ
Có đá đất liền nặng tình quê cha
Có lá thư tay đêm đêm em viết
Có lời con hát những hôm tới trường
Những khi buồn và nhớ về con
Anh qua Thị Tứ, Bình Nguyên, Thám Tử
Nhặt Đá Hoài Ân, Vĩnh Hảo, Xu Bi
Và gom lại rồi xếp thành kỷ niệm
Làm quà cho con những lúc anh về
Nếu đến Trường Sa, Nam Yết, Sinh Tồn…
Em muốn ngắm san hô vòng Trăng Khuyết
Đảo đá chìm in dấu bước chân anh
Nỗi lòng của em, của con anh biết
Vượt muôn vàn những con sóng đại dương.

ƯỚC NGUYỆN NGƯỜI LÍNH

(Kính viếng Đại tướng Võ Nguyên Giáp)

Đảo yến ơi! Ta gửi đảo nén hương trầm
Viếng thăm Đại tướng
Gió ơi! gió! giúp ta châm lên ngọn lửa
Thắp cho Người một nén hương thơm
Cây ơi! cây! hãy đón gió đại dương
Để biển xanh trong như một thiên đường
Cát ơi! cát! hãy mịn màng bao quanh ngôi mộ
Để Người nằm đón sóng biển dâng dâng
Chim Yến ơi! hãy nhẹ cánh bay lên
Chao cánh lượn, đảo Yến đẹp mỗi mùa xây tổ
Là ước nguyện của Người khi trở về thiên cổ
Có gì đâu mà không thể. Không làm
Biết thế mà ta cứ vẫn ước thầm
Cùng ta gác cho Người ngon giấc ngủ ngàn năm.