Nhìn
đứa con trước vành móng ngựa
Trái tim người mẹ
đau nhức, tái tê
Ruột gan người cha
khô lại.
***
Người mẹ khóc
Người cha khóc
Những tiếng khóc chỉ còn là tiếng nấc
Lịm dần, thoi thóp, lặng im.
***
Bác sĩ
chạy vào bắt mạch, kê đơn
Mạch yếu
sờ đầu ngón tay rồi cấu
không thấy đau.
Những nỗi đau đã thấu vào tim, vào óc
Những nỗi đau đã kéo dài suốt cuộc đời khó nhọc
của mẹ, của cha
Lại đau thêm vì con – kẻ từ tù.
Nhưng nỗi đau này đốt cháy cả lời ru
Đốt nốt cả những thân hình khô khốc
Không còn chỗ để đau thêm.
Họ nằm đấy như trong hầm đá lạnh
Nỗi đau đã đóng băng
***
Trước vành móng ngựa
Kẻ tử tù vẫn lặng câm
“Hối hận ư?
Luyến tiếc ư?
Muộn.”
(Trích từ Bài: Từ con đường ta đã đi)
Trái tim người mẹ
đau nhức, tái tê
Ruột gan người cha
khô lại.
***
Người mẹ khóc
Người cha khóc
Những tiếng khóc chỉ còn là tiếng nấc
Lịm dần, thoi thóp, lặng im.
***
Bác sĩ
chạy vào bắt mạch, kê đơn
Mạch yếu
sờ đầu ngón tay rồi cấu
không thấy đau.
Những nỗi đau đã thấu vào tim, vào óc
Những nỗi đau đã kéo dài suốt cuộc đời khó nhọc
của mẹ, của cha
Lại đau thêm vì con – kẻ từ tù.
Nhưng nỗi đau này đốt cháy cả lời ru
Đốt nốt cả những thân hình khô khốc
Không còn chỗ để đau thêm.
Họ nằm đấy như trong hầm đá lạnh
Nỗi đau đã đóng băng
***
Trước vành móng ngựa
Kẻ tử tù vẫn lặng câm
“Hối hận ư?
Luyến tiếc ư?
Muộn.”
(Trích từ Bài: Từ con đường ta đã đi)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét