ĐỪNG
PHỤ TÌNH GIỮA LÁ VÀ CÂY
*lechivien442@gmail.com
*lechivien442@gmail.com
Cành ơi! sao khéo khéo nài
Lá ơi! ở lại thêm vài ba thu
Nhưng rồi cành lại làm ngơ
Để cho lá rụng dưới bờ không cây
Mảnh mai chiếc lá héo gầy
Cuối thu đã chịu đọa đầy gió sương
Cành kia nhè nhẹ rung sương
Ngờ đâu lá rụng chẳng vương chút tình
Trách cho cây chẳng bảo cành
Cứ trơ trơ dạ mong manh giữa trời
Nếu không có lá suốt đời
Hứng vào tia nắng cành rơi lâu rồi
Cũng như cây héo thế thôi
Bởi cành cũng vậy cả đời quên ơn
Một đời người, một cung đờn
Muốn ăn trái ngọt chớ quên người trồng
Muốn nghe tiếng nhạc thăng trầm
Phải năng dung dưỡng người cầm dây cung.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét